Không dám nhận lời tỏ tình vì ngại ‘yêu xa’

10/09/2015 | Gia Đình

Tôi 27 tuổi, cái tuổi đáng ra phải có công việc ổn định và có một gia đình nhỏ cho riêng mình, vì điều kiện gia đình khó khăn nên đến tận giờ tôi mới có cơ hội học đại học và thực hiện hoài bão, ước mơ làm cô giáo. Nhiều lúc tôi rất buồn và thấy chạnh lòng vì mọi thứ đến với mình dường như chậm trễ hơn so với những cô gái cùng lứa tuổi. Bạn bè ai cũng có chức vị, công việc, bằng cấp ổn định trong khi đó tôi vẫn là một cô sinh viện đại học.

yeuxa-png-9926-1440983332.jpg

Ảnh minh họa

Còn chuyện tình duyên của tôi, nói sao được nhỉ? Cũng chậm rãi, có những người mến, người thương nhưng tình cảm của họ theo tôi cảm nhận thực sự chỉ là hời hợt, yêu thương thoáng qua. Tôi cũng xem đó là điều đương nhiên trong cuộc sống nên không buồn nhiều, dần dần cũng không quan tâm đến chuyện yêu đương nữa. Có lẽ thú vui duy nhất cho những cô gái độc lập, tự do, hạnh phúc như tôi đó chính là tán gẫu cùng bạn bè trên mạng xã hội, nơi đây tôi tìm thấy những người bạn thuở ấu thơ của mình dù cho bấy lâu nay chưa hề liên lạc.

Một ngày tôi về quê thăm ba mẹ (hiện tôi học trên thành phố), gặp lại những người bạn thuở hàn vi, chúng tôi đã có những kỷ niệm thật đáng nhớ. Trong đám bạn thuở nhỏ đó, tôi đặc biệt ấn tượng với một cậu bạn, chỉ là ấn tượng thôi vì tính cậu ấy ít nói và có chút gì đó bất cần về phụ nữ. Nghe bạn bè nói cậu từng yêu sâu đậm một người con gái học chung đại học, vì lý do nào đó người con gái ấy chủ động chia tay, từ đó cậu không mở lòng cho bất cứ ai. Những ngày nghỉ cũng trôi qua, tôi trở lại thành phố, chúng tôi thường trò chuyện với nhau trên mạng xã hội, tôi không biết mình đã dành tình cảm cho cậu ấy từ lúc nào và bất chợt nhận được lời tỏ tình. Tôi rất vui nhưng cũng rất nhiều băn khoăn, liệu người ta có thật lòng không? “Yêu xa” có thực sự bền vững hay không? Tôi rất sợ tình cảm hời hợt, thoáng qua. Có nên nhận lời không trong khi thực sự tôi rất mến cậu ấy, có thể nói tôi đã dành tình cảm đặc biệt. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.